Ở tuổi 23 thanh xuân đẹp rực rỡ như một đóa hoa giữa đời thường, đây là thời điểm mà con người ta làm ra quyết định trọng đại trong đời - chọn công việc. Tôi biết, nhiều người mong trở thành những doanh nhân thành công, những người nổi tiếng trong showbiz hay ít nhất cũng trưởng phòng, phó phòng trong một công ty lớn nào đó. Nhưng anh chàng tôi quen, một anh chàng cao ráo, đẹp trai lại tốt nghiệp đại học loại Khá lại lựa chọn con đường mà nhiều người cho rằng mờ mịt - trở thành một bảo vệ chuyên nghiệp.
Công ty mà anh bạn tôi làm cũng là một trong những công ty bảo vệ lớn và chuyên nghiệp nhất, nhưng cậu ta vẫn bị bạn bè người thân dè bỉu xỉa xói khi chọn nghề dịch vụ bảo vệ này. Trong một lần ngồi trà đá tâm sự, tôi có hỏi anh ấy lí do tại sao anh lại lựa chọn như vậy. Anh cười bảo, có gì đâu mà lí do này nọ. Anh thích nghề này nên anh làm, từ nhỏ anh đã hâm mộ các siêu anh hùng có sức mạnh siêu nhiên để bảo vệ người khác rồi. Anh không có thứ sức mạnh ấy thì đành dùng kiến thức và một thân võ nghệ này thôi. Không có bọn anh, thì mọi người cũng khó mà an tâm yên giấc lắm đấy.
Rồi anh cũng tâm sự, lúc mới đầu gia đình với bạn bè cản anh ghê lắm. Chửi anh nữa cơ nhưng anh vẫn kiên quyết làm. Lâu dần mọi người cũng vẫn nói ra nói vào nhưng anh cũng quen. Toàn người nhà , người thân mà làm vậy anh cũng buồn lắm. Nói anh làm cái nghề lông bông, không có tương lai, họ nói mà đâu biết anh vất vả như nào, nghề của anh nguy hiểm ra sao. Có lần kẻ trôm đột nhập, cầm cả dao nữa lại còn hung hãn, nếu không phải anh giỏi võ thì đã vào viện rồi. Mà khách hàng họ kì, họ nghĩ tụi anh là bảo vệ, coi tụi anh ra cái gì đâu. Cơ mà thôi kệ, họ không hiểu, họ không biết chứ họ không xấu.

Nghe anh nói mà tôi chạnh lòng. Một tâm hồn đẹp đến vậy ấy mà lại bị người ta đàm tiếu. Anh dũng cảm khi làm điều mình muốn, anh mạnh mẽ khi không quan tâm cái nhìn của người đời. Nhưng một công việc đáng được kính trọng như anh liệu có đáng vị dè bỉu như vậy không?

View more random threads: